Skip to content

Con đường từ giai đoạn 3 tới giai đoạn 4

Đi từ từ sẽ thảnh thơi, nhưng muốn nhanh thì gian khó

Mục tiêu

Đây sẽ là một con đường đầy lý thú và ít khó nhọc, nếu như bạn quyết định giữ nguyên cường độ và thời lượng học như khi ở giai đoạn 2, nghĩa là khoảng 2 tiếng tới 4 tiếng học mỗi ngày.

Nhưng khi đã ở giai đoạn này, nếu chỉ học như vậy thì thực sự là một sự uổng phí, vì trình độ ở một tầm cao hơn đã cho bạn khả năng nén một lượng lớn input (thông tin ngôn ngữ có được từ những gì bạn nghe hay đọc) vào quãng thời gian học chủ động (active immersion) 2 tiếng tới 4 tiếng đó. Rồi bạn có thể tiếp tục “với” xa hơn bằng cách immerse nhẹ nhàng (ít làm thẻ ít tra cứu) thêm vài tiếng nữa, với các dạng nội dung dễ xem trên Youtube, Netflix… Thì cả cường độ và thời lượng của việc chìm mình vào ngồi ngữ (immersion) sẽ được nâng cao lên thành 6 tới 12 tiếng học mỗi ngày, khiến cho ngày bạn trở nên thông thạo thứ ngôn ngữ đang học, tới càng nhanh. Đó cũng là lúc bạn đạt tới giai đoạn 4, tương đương trình độ khi bạn có khoảng 5 ngàn tới 7 ngàn giờ thực hiện quá trình chìm mình vào ngôn ngữ.

Nhận diện giai đoạn 3

Ở giai đoạn 2, vì lượng từ vựng và cấu trúc câu bạn biết còn ít, nên bạn chủ yếu sử dụng ngữ cảnh để suy ra ý nghĩa của nội dung bạn xem. Vì vậy mà khi xem các nội dung mới mà bạn chưa từng xem với độ khó cao, bạn sẽ thấy tương đối khó chịu, cảm giác như mình đoán mò quá nhiều. Thế nên, đa số chúng ta sẽ chọn những nội dung mà mình đã từng tiêu thụ bằng tiếng mẹ đẻ rồi (nội dung cũ). Hoặc, những nội dung dễ, được người bản địa làm cho người không phải là bản địa tiêu thụ. Sách truyện cổ tích cho thiếu nhi, hoặc các clip hài, phim hành động mà kể cả tắt tiếng đi cũng có thể xem được. Trong giai đoạn 2, bạn cải thiện dần dần khả năng xem các nội dung dạng này, để rồi ở cuối giai đoạn 2 và đầu giai đoạn 3, bạn có thể hiểu được từ 50% tới 90% ý nghĩa của chúng.

Nhưng những nội dung dễ, hoặc nội dung bạn đã từng xem rồi, thì số lượng lại hữu hạn. Khi mức độ đọc hiểu dần tăng cao, bạn nhận ra là mình đang trở nên ngao ngán với việc “cày đi cày lại” những thứ cũ kỹ, bạn nhận ra nếu độ khó của video không cao thì chất lượng của nó cũng sẽ bị ảnh hưởng. Giai đoạn 3 đánh dấu sự chuyển mình của bạn khi bạn cảm thấy mình cần những thứ mới mẻ hơn, thử thách hơn. Bạn bắt đầu xem những nội dung mới, tới khi mệt thì trở lại xem nội dung cũ.

Khi mới bắt đầu giai đoạn 3, bạn nâng cấp nội dung mà mình xem, dẫn tới một việc không thể tránh khỏi là lượng từ mới trở nên cực kỳ đồ sộ, nhưng vì bạn bắt đầu hiểu được các nội dung mới, tự tin của bạn dâng cao. Đoán rằng ngày đạt được kết quả đã không còn xa, sự phấn chấn đó giúp bạn điên cuồng lao đầu vào “cắn nuốt” các phương tiện giải trí, phương tiện truyền thông, bạn tra cứu như điên với mục tiêu là muốn hiểu gần như 90% những gì mình đang xem. Bạn có thể học 50 thẻ mới, review vài trăm thẻ cũ mỗi ngày mà CHƯA cảm thấy mệt mỏi.

Nếu bạn từng thử thực hiện việc chuyển hoá sang từ điển đơn ngữ ở giai đoạn 2 và cảm thấy nó rất nặng nhọc. Một dấu hiệu nữa cho thấy bạn đang ở giai đoạn 3, là bạn cảm thấy rất có hứng thú với việc này, bởi vì khả năng tăng cao cũng đã khiến cho việc đọc hiểu từ điển đơn ngữ trở nên dễ dàng hơn. Và, nếu bạn chưa học cách sử dụng thành thạo từ điển đơn ngữ ở giai đoạn 2, bạn cần phải ưu tiên thực hiện quá trình chuyển đổi này ở giai đoạn 3. Hiệu quả nhận lại được sẽ cực kỳ bất ngờ.

Khi ở giữa giai đoạn 3, bất chợt bạn phát hiện ra rằng lượng từ mới mà mình muốn học giảm đi đáng kể, đôi khi một từ mới gặp lần đầu, nhưng nguồn gốc và ngữ nghĩa của nó rất sát với một từ nào đó mà bạn đã biết, nên bạn cảm thấy không cần phải làm thẻ mà cũng học được từ đó dễ dàng. Bạn cũng sẽ thấy càng ngày mình càng ít tra cứu từ vựng hay cấu trúc câu, càng ngày càng ít làm thẻ vì bạn hiểu rằng có rất nhiều những từ đặc thù của từng nội dung mà bạn không cần phải biết quá rõ, có biết thì cũng không có dịp sử dụng ngoài đời. Và rất có thể ngay lúc đó, vì đã quá hăng hái khi bắt đầu giai đoạn 3, bạn lại trở nên mệt mỏi vì số lượng thẻ Anki dần chất chồng lên cao. Và việc nhồi nhét quá nhiều nội dung trong một khoảng thời gian ngắn, làm cho bạn ngấy như là khi bạn ăn cái bánh ngọt ngon nhất thế giới. Ăn tới cái thứ 3, có thể bạn vẫn thấy ngon, nhưng tới cái thứ 20 30, bạn sẽ đầy bụng và nôn ra sạch sẽ. Điều này dẫn chúng ta tới một yếu tố mới rất quan trọng:

Nghỉ ngơi

Trong ăn uống, nghỉ ngơi là lúc thức ăn được tiêu hoá và chuyển hoá thành dinh dưỡng nuôi cơ thể. Trong tập tạ chuyên nghiệp, nghỉ ngơi là lúc các vết sẹo bạn tự gây ra cho cơ thể được biến đổi thành cơ bắp. Trong thi đấu võ tự do hay trong ngành nhảy chuyên nghiệp, nghỉ ngơi là khi bạn tham khảo và học hỏi từ sự biểu diễn, các màn thi đấu của các tuyển thủ khác. Vì vậy mà việc nghỉ ngơi là rất quan trọng ở tất cả các lĩnh vực, đối với ngôn ngữ học cũng thế. Nghỉ ngơi là lúc bạn tận hưởng những gì mình đã học được mà không nhất thiết phải tra cứu hay làm thẻ Anki, nghỉ ngơi là lúc bạn cảm nhận hình hài và âm thanh của ngôn ngữ, thay vì suy xét xem bạn hiểu gì không hiểu gì, học gì và được gì.

Nghỉ ngơi không có nghĩa là bạn tự chém đứt tinh thần học tập của bạn bằng những trận game dài 4 tiếng 6 tiếng, Những cuộc đi ăn đi chơi đi tám chuyện 3 tiếng 5 tiếng. Lượng thời gian dài và quý giá như vậy, nếu không dành cho việc học ngôn ngữ, thì nên được dành cho gia đình hoặc người yêu của bạn.

Nghỉ ngơi là khi bạn đi bộ thể dục mà vẫn nghe bị động âm thanh ngoại ngữ đã cô đặc bằng Migaku, bạn nghe nhạc của thứ tiếng đang học trong lúc nấu ăn rửa bát quét nhà. Hoặc bạn xem lại lý thuyết, bàn luận nội dung phim, hay chia sẻ trải nghiệm khi học của bạn với những người Việt khác. Bạn giảm nhẹ cường độ việc học, để chờ tinh thần khỏe mạnh trở lại rồi bạn có cơ hội để tiếp tục dồn sức vào học tiếp. Tuy nhiên, không một phút nào bạn được phép lơi là tâm trí ra khỏi mục tiêu tối quan trọng là học và trở nên thành thạo ngôn ngữ.

Khi nhận ra số lượng thẻ quá lớn đã biến thành một gánh nặng khiến bạn chán ngấy việc immerse. Bạn có thể nghỉ làm thẻ mới cho Anki một thời gian. Bạn nên duy trì lượng thẻ Anki phải review ở mức 50 -> 100 thẻ mỗi ngày. Nếu chỉ còn 50 thẻ thì bạn thêm thẻ, nếu lượng thẻ lên tới 100 thẻ thì bạn phải ngay lập tức ngưng thêm thẻ trong một thời gian để tiêu hoá dần dần. Bạn chỉnh Migaku để khi thẻ vượt quá khoảng chờ 3 tháng trở lên thì bạn sẽ không còn gặp lại nó nữa (vì không cần thiết).

Dù không làm thẻ mới, bạn vẫn cứ nên tạo thẻ ra, thêm định nghĩa đơn ngữ cho từ muốn học (để tập đọc từ điển đơn ngữ), rồi để kệ chúng ở trong bộ sưu tập mà không học chúng. Một thời gian sau khi lượng thẻ phải review đã vơi đi dưới 50 thẻ, lúc đó bạn mới lấy những thẻ mới đã từng tạo trước đây ra để học. Bạn nhận ra sẽ có những thẻ bạn có thể hiểu 100%, vì có nhiều từ bạn không cần làm thẻ mà gặp nhiều lần trong quá trình immersion nên tự động nhớ. Lúc này thì bạn có thể xóa những thẻ như vậy để đỡ tốn công. Ngược lại cũng có những thẻ, mà hoàn cảnh gặp được thẻ đó nó quá phức tạp, làm cho bạn không nhớ ra được, và không hiểu luôn cả câu, thì những thẻ như vậy bạn cũng xoá luôn cho đỡ nặng đầu. Các thẻ bạn nhận thấy có những từ quá ít gặp ngoài đời, quá ít trường hợp áp dụng vào thực tế, thì cũng xoá luôn không cần phải học.

Đã giảm bớt gánh nặng từ Anki, nhưng nếu vẫn còn cảm thấy mệt mỏi, thì chúng ta suy xét tiếp tới quá trình thực tế khi chìm mình vào ngôn ngữ của bạn. Có thể bạn đang tự ép mình phải hiểu 100% những nội dung đang nghe đang đọc, một câu bạn tra cứu mấy từ, một tập phim làm mấy chục thẻ Anki… Thì việc này sớm muộn cũng phản tác dụng và gây nản, khiến bạn bỏ học ngoại ngữ. Cũng có thể bạn quá cứng nhắc trong việc đặt ra mục tiêu dạng như: “Trong 12 tiếng, tôi sẽ xem hết bộ anime này, nếu không thì tôi là thứ rác rưởi. Trong 1 tuần tôi sẽ đọc xong cuốn tiểu thuyết này, không xong thì không làm gì khác. Một năm tôi phải học được 6000 từ, nghĩa là làm 6000 cái thẻ Anki, mỗi ngày 20 thẻ trong 300 ngày, phải làm tới khi nào xong mới thôi…”. Tư duy như vậy sẽ khiến cho rủi ro và căng thẳng tăng quá cao so với hiệu quả mà bạn nhận lại được. Vì vậy mà bắt buộc chúng ta phải áp dụng kỹ thuật time-box. Tại sao phải time-box?. Vì bữa cơm nếu chỉ có một món thì cực kỳ ngấy và khó ăn, bữa cơm có nhiều món, mỗi món ăn một ít, trộn món này vào món kia, thì lại trở nên cực kỳ tuyệt vời. Nghĩa là, bạn có thể xem anime 5 phút 15 phút, chán thì chuyển qua học vài thẻ Anki, chán tiếp thì đổi qua nghe nhạc 5 phút, chán nữa thì đổi qua manga 15 phút, cứ thế cho tới khi bạn mệt mỏi thì đi ngủ hoặc đi làm việc gì đó khác rồi nghe bị động. Và ngay khi khoẻ lại thì bạn tiếp tục việc active immersion (học chủ động)... Cứ như vậy, chúng ta giảm thiểu rủi ro và tối ưu hiệu quả.

Nhưng ngay cả khi đã có chiến thuật Anki và immerse gần như hoàn hảo, thì những người cực kỳ chuyên tâm và dồn hết sức lực vào việc học ngoại ngữ, các bạn sẽ sớm nhận ra một kẻ thù nguy hiểm khác.

Áp lực

Hay chính là sự xao nhãng được sinh ra bởi các suy nghĩ tiêu cực. Giống như con nhộng đang phá kén chuyển mình thành con bướm, nó sẽ phải chống chọi lại với sự đau khổ, sự nguy hiểm sinh ra từ quá trình chuyển hoá đó. Để một ngày nó mọc cánh bay cao, và không thể nào trở lại thành con nhộng trườn bò thấp kém như trước.

Chìm mình vào ngôn ngữ là quá trình mà không ba mẹ, gia đình nào của chúng ta sẽ ủng hộ. Khi học, bạn sẽ mang tiếng là đang giải trí và bạn sẽ không có thời gian để đi làm kiếm tiền, không có thời gian yêu đương, không thể chăm lo gia đình quá nhiều. Không thể đi chơi, không thể tám chuyện nhiều giờ đồng hồ với bạn bè. Dẫn tới tình trạng thiếu thốn cả về tinh thần lẫn vật chất. Đừng lo, chuỗi ngày đau khổ này sẽ qua càng sớm nếu bạn có thể tăng thời lượng và cường độ immerse lên càng nhiều. Khi bạn thông thạo được ngoại ngữ và có cuộc sống mà bạn muốn, không ai có thể đánh giá hay nói này nói nọ bạn được nữa. Trải qua quá trình gian khó đó, tinh thần chúng ta sẽ trở nên trưởng thành hơn. Chúng ta có thêm một công cụ để giao tiếp và lấy thêm nhiều thông tin của thế giới. Anime, phim truyện, sách báo cũng dạy được cho chúng ta về đạo đức con người nhiều hơn những gì mà gia đình và xã hội có thể dạy. Game và những bài nhạc mang lại cho chúng ta cảm xúc, niềm vui, nỗi buồn để ta bình thản hơn trước những sóng gió ở ngoài đời thật.

Nếu bạn đang học ngôn ngữ thứ 3, Lúc nào bạn cũng so sánh nn3 với nn2, không tự tin rằng một ngày nào đó nn3 sẽ giỏi ngang nn2. Thì cũng đừng lo, ngày đó sẽ tới.

Chuyển hoá khả năng đọc thành khả năng nghe

Một tình trạng hay gặp của những người đang ở giai đoạn 3, là họ cảm thấy khi đọc mình hiểu rất nhiều mà khi nghe thì lại chữ được chữ mất. Đó là do khả năng đọc đã vượt quá xa khả năng nghe. Bạn rơi vào đầm lầy của việc đọc hiểu, nếu đọc quá nhiều thì bạn sẽ ở giai đoạn 3 rất lâu. Mà nếu ở đây quá lâu thì sẽ bị đình trệ và không bao giờ thực sự luyện nghe, khiến cho khả năng đọc viết cực kỳ cao nhưng khả năng nghe nói thì tệ, phát âm của bạn cũng sẽ hỏng nếu bạn đọc quá nhiều mà không nghe. Đây có lẽ là cửa ải cuối cùng. Vượt qua khó khăn này, tiến tới giai đoạn 4, là bạn đã được coi là một người thành công trong việc học ngoại ngữ

Tối quan trọng trong việc luyện khả năng nghe, là bạn phải nghe thêm mà không sử dụng phụ đề, tăng cả thời lượng nghe bị động lẫn chủ động. Ưu tiên xem mà không cần phụ đề những nội dung dễ như hoạt hình, hay những thứ khó mà bạn đã từng xem có phụ đề. Bạn tìm một vài chủ đề bạn cực kỳ thích trên Youtube như quần áo; giày dép; máy tính; xe cộ; khoa học; côn trùng; điện thoại; son phấn... và bắt đầu “cày” liên tục những video trong thể loại đó mà không đọc phụ đề, cũng không cần phải tra cứu và làm thẻ quá nhiều. Cứ tiếp tục nghe, một lúc nào đó bạn sẽ cảm giác được rằng khả năng nghe đang đuổi theo sát nút với khả năng đọc. Tuy nhiên, cũng đừng quá bực dọc khi có nhiều nội dung quá phức tạp mà người ta lại nói quá nhanh trên Youtube, hay khi nghe người bản địa voice chat ngoài đời mà bạn vẫn không hiểu gì cả. Vì việc này bị ảnh hưởng bởi các yếu tố khác như chất lượng thu âm, hay chủ đề đang được nói tới là chủ đề vượt ngoài tầm hiểu biết mà ở tiếng Việt bạn cũng khó mà nghe hiểu. Hay có thể họ nói về những thứ mà chỉ ở nước họ mới có, nói về những người thân, những người nổi tiếng mà chỉ họ mới biết.

Từ giờ trở về sau, bạn tạo thẻ Anki mà mặt trước có âm thanh thay vì có câu văn dạng chữ, mỗi ngày tập nghe nhiều hơn tập đọc trong quá trình review thẻ Anki. Tuy nhiên, khi cho thẻ hiện đáp án thì ta có thể đọc lại định nghĩa đơn ngữ của từ mới một lần để dần dần chuyển cả sang sử dụng từ điển đơn ngữ ở 90% những từ mà bạn tra.

Bắt đầu shadow và output

Khi đã biết chắc chắn mình đang ở giai đoạn 3, việc nghe người bản địa nói chuyện mà gần như không hiểu họ đang nói gì, trong nhiều giờ đồng hồ. Sẽ trở thành một liệu pháp xả stress rất tốt và nâng đỡ tinh thần bạn, giúp bạn phấn chấn hơn khi hiểu ra rằng việc học của mình đã mang lại một chút kết quả. Để có thêm input, kéo dài cuộc nói chuyện với người bản địa, thỉnh thoảng bạn có thể trả lời lại họ đôi ba lời bập bẹ hoặc gõ tiếng Việt vào Google Translate rồi đọc lên… Mục đích là để khuyến khích họ nói những cách nói đúng cho mình nghe, không phải là tạo cơ hội để mình nói và sáng tạo ra các cách nói sai.

Khả năng nghe cao hơn đã giúp bạn nghe rõ được những âm tiết của ngôn ngữ đang học, từ đó việc luyện tập shadow (nhại theo giọng người bản địa) khi đang xem phim, nghe nhạc sẽ giúp bạn có được phát âm chuẩn hơn, đôi khi nó cũng giúp đầu óc bạn minh mẫn hơn một cách kỳ lạ.

Bạn nên bắt đầu output khả năng viết và đọc một chút. Mục đích chính không phải là để luyện viết, mà là để tăng mức độ hiểu khi đọc tin nhắn trả lời của người bản địa, so sánh từ ngữ và cấu trúc câu của mình với họ, nhờ họ sửa lỗi sai cho mình. Bạn có thể tập output trong đầu, tự nói chuyện một mình với sự trợ giúp của Google Translate, mục đích không phải để luyện nói, mà mục đích là để đọc và nghe những từ ngữ và cách nói mà chúng ta cần phải sử dụng trong cuộc sống thật.

Ở cuối giai đoạn 3

Khi chuẩn bị chuyển hoá lên giai đoạn 4, bạn nhận ra có những thứ bạn đọc hay nghe, mà có muốn không hiểu cũng không được, bạn có thể immerse cả ngày mà rất ít khi mệt. Dù là ở giai đoạn 3, nhưng cũng giống như giai đoạn 1 và 2, mỗi ngày bạn đều thấy có tiến triển một chút hoặc tiến triển rất nhiều, nếu như áp dụng đúng phương pháp và nghỉ ngơi hợp lý, tự giải toả các áp lực tâm lý cho chính mình.

Càng ngày bạn càng cảm thấy việc học ngoại ngữ là dễ, và sớm muộn mình cũng có thể học được lên trình độ cao. Cảm giác này rất khác với sự tự tin giả tạo khi bạn được điểm cao ở trường, hay khi thi được bằng cấp ngoại ngữ. Bạn sẽ được trải nghiệm cuộc sống của một đứa trẻ con người bản địa, được vui chơi thoả thích với các nội dung tiếng nước ngoài, mà không có quá nhiều sự khó khăn hay gò bó nữa.

Vì khả năng nghe đã tiến triển tương đối, bạn có thể nhận ra rõ ràng giọng đặc trưng từng nhân vật và cách nói ở từng vùng địa phương, khác với giọng phổ thông bạn hay nghe (thường giọng thủ đô hay được lồng vào phim ảnh nhiều nhất).

Bạn càng xem một thứ bằng tiếng Việt hay Anh nhiều lần, thứ đó càng trở nên dễ khi xem bằng tiếng bạn đang học. Nhưng nếu xem bằng tiếng Việt hay tiếng Anh thì sẽ tốn thời gian hơn và việc tốn thời gian đó làm cho ngôn ngữ tự tiêu biến. Vậy nên cên càng ở cuối giai đoạn 3, bạn càng phải tránh xem phụ đề dịch dù chỉ là 1 2 câu văn mỗi tập phim, mỗi trang sách.

Số lượng thẻ Anki mới mà bạn học, có thể tuỳ từng ngày mà điều chỉnh thành 0 -> 5 -> 10 -> 20 thẻ mới, nhưng không bao giờ được học vượt quá 20 thẻ mới. Vì càng giỏi hơn, thì tầm quan trọng của Anki càng ít đi. Chúng ta cũng cần phải làm cho cảm giác sử dụng Anki thật thoải mái, mỗi một thẻ đã học thì mình hiểu rằng mình đã học được một từ, thay vì cảm giác làm Anki cứ như não phải đẩy tạ, rất mệt mỏi. Có thể vì quá hăng hái làm thẻ Anki mà chúng ta sẽ quên mất thứ mình xem nó hay ho ra sao, chỉ chăm chú vào tra từ và chơi cái trò chơi “tự đánh đố xem mình hiểu được bao nhiêu %, mình có bao nhiêu thẻ Anki”. Trên thực tế, bạn tra càng ít, đoán càng nhiều, thì càng tốt. Bạn hãy nhớ rằng, chúng ta học tiếng Việt, thậm chí còn không cần phải tra từ hay làm thẻ.

Tuy nhiên, Anki vẫn đóng một vai trò lớn nhất định, và cần phải duy trì nó nhiều năm dù là bạn đang ở cuối giai đoạn 3 hay 4, thay vì làm một lượng lớn thẻ trong một thời gian ngắn rồi mệt nản nghỉ. Do đó, bạn không cần phải làm thẻ mới cho Anki mỗi ngày, nhưng review lại thẻ thì phải duy trì mỗi ngày, thẻ của ngày hôm trước không để sang ngày hôm sau. Trừ những khi bạn bị ốm hay máy tính bạn bị ốm. Tóm lại, bạn hãy nghe theo tiếng gọi trái tim, lúc cần immerse hãy immerse, làm Anki một cách hợp lý, immerse là quan trọng nhất, không gì quan trọng bằng thời lượng immerse.

Chạm tới giai đoạn 4

Là bất chợt một ngày đẹp trời, bạn nhận ra đối với những thể loại mình hay xem, thì lúc nào bạn cũng có thể hiểu 50% 70% 90% tuỳ vào việc có phụ đề hay không. Với những tiểu thuyết ở trong thể loại hay đọc, bạn có thể hiểu hơn 50%. Bạn có thể nghe và kéo dài cuộc nói chuyện với người bản địa hàng giờ đồng hồ. Bạn có thể đọc truyện tranh tương đối dễ dàng, ít tra từ, mặc dù không hẳn là bạn hiểu được 100%. Với những từ nào mới gặp, bạn cũng có thể đại khái đoán được ý nghĩa của nó từ ngữ cảnh và điểm chung với những từ khác. Dù là bất kể thứ gì, bạn cũng có thể nghe hay đọc bằng ngôn ngữ bạn đang học dù không cần phải hiểu 100%, vì bạn đang sống trong thứ ngôn ngữ đó. Mức độ nghe hiểu đọc hiểu của bạn đã trở nên rất cao, tạo thành nền móng để bạn “hoàn hảo hoá” ngoại ngữ của mình trên con đường tới giai đoạn 5, giai đoạn mà khả năng của bạn gần như tương đương với một người bản địa, bạn có thể nghe hiểu đọc hiểu 90% tất cả mọi nội dung ở mọi chủ đề, và có thể nói viết về gần như tất cả mọi vấn đề nằm trong sự hiểu biết của bạn.